BÁNH TRUNG THU NHÂN THỊT NGƯỜI – Chap 3

Tiếng dao lại vang lên từng nhịp “cạch cạch”. K’Nơ đã không dám nhìn cảnh Vương Lưu Hùng phanh thây người đàn ông khốn khổ kia. Nhưng Lãm Thi Tiên thì không như vậy. Ánh nhìn của cô đau đáu, thương cảm mà dõi theo sự thống khổ ác nghiệt của người kia.

K’Nơ vuốt tay lên ngực. Một cô gái nhỏ nhắn, mang nét dịu dàng như vậy lại còn không ngoảnh mặt đi, hà cớ gì anh lại phải sợ? Nghĩ vậy, anh lại quay về hướng mà Lãm Thi Tiên đang nhìn. Khung cảnh trước mắt chỉ toàn màu đỏ thẫm.

Người đàn ông kia, hai mắt chỉ còn là hốc đen sâu hoắm, máu rỉ ra ướt đẫm cả cái áo sơ mi trắng. Chẳng mấy chốc, cái áo đã hóa thành màu đỏ tươi. Miệng ông ta bị căng ra bởi cọng dây da to chắc, chỉ còn ú ớ trong tuyệt vọng.

Vương Lưu Hùng vừa huýt sáo, vừa lẩm bẩm trong miệng.

“Cứ giãy tiếp đi! Tốt lắm! Lị có biết, thịt ngon nhất là khi còn chút tiết và đã ra hết mồ hôi không?”

Nói đoạn, hắn vung con dao lên rồi hạ xuống. Lưỡi dao cắm ngập vào bắp tay người đàn ông khốn khổ kia. Đến đoạn có lẽ vướn phải xương, Hùng lại lách lưỡi dao sang một bên mà kéo. Lưỡi dao gọn ghẽ, dứt khoát, chẳng mấy mốc mà đã lạng ra một miếng thịt tươi vẫn còn rỏ máu, để lại là một đoạn xương còn lay lắt chút vụn thịt, cố bám vào cái thân khốn nạn ấy, lộ rõ từng vết gân vẫn hơi phập phồng. Hắn lại lấy một nắm to thuốc lá trét đầy lên đoạn xương đó rồi dùng dây buộc chặt để cầm máu, máu tươi lẫn chút mỡ người trắng đục quện vào nhau, chảy xuống dưới sàn bếp, tanh tưởi nồng gắt làm K’Nơ lợm giọng. Anh cố nôn ra nhưng chẳng được. Vì anh cũng phải ở đấy đâu?

Đặt miếng thịt lên thớt, Hùng đưa chút nước rửa sạch vết máu còn đọng lại, rồi lại dùng than đỏ phủ lên. Tiếng thịt hơi sém “xèo xèo” vài tiếng, bốc mùi thơm lựng. Có vẻ đã vừa lòng, Hùng lại phủi lớp tro phía trên đi, rồi cắt thành từng miếng nhỏ. Đoạn, hắn lấy mộc nhĩ, chút nấm hương, vài củ hành băm nhuyễn, vài tép tỏi tươi, vài cọng rau răm lên chỗ thịt ấy rồi băm liên hồi. Tiếng dao chạm vào thớt nghe “cạch cạch”, thì ra là tiếng “cạch cạch” đó là tiếng đánh thức K’Nơ mỗi sớm, quen thuộc mà thê lương đến không tưởng.

Băm vừa xong, hắn lại cho vào vài hạt tiêu trắng, rồi lại băm. Mùi thơm của tiêu quện vào, át hẳn mùi máu tanh lúc trước. Xong việc, hắn lại đem mớ thịt băm ấy sang bên rồi nhào bột, chia thành từng miếng bột nhỏ rồi cán mỏng. Trên bàn, mọi thứ đã sẵn sàng.

Hắn cho thịt vào chỗ bột ấy, lại thêm một quả trứng cút nhỏ rồi gói lại. Một lúc sau, từ chỗ bột và mớ thịt lổn nhổn ấy đã trở thành những cái bánh bao ngon lành, chỉ chờ việc hấp. Nhìn lại, vẫn còn dư cơ số bột chưa làm, hắn quay lại chỗ người đàn ông kia, cười thân thiện quái dị mà nói:

“Chà chà, vẫn còn thiếu chút đỉnh! Lại phiền lị rồi!”

Người kia ú ớ trong miệng, đôi mắt trào nước mắt không ngừng, lộ rõ vẻ sợ hãi. Đôi dao của Vương Lưu Hùng nâng lên, rồi lại hạ mạnh xuống.

“Cạch cạch!!!”

Từ trong bếp, khói lò hấp đã tỏa ra.

***

Khung cảnh lại chuyển đến buổi đêm. Lần này không có Vương Lưu Hùng, trong căn bếp chỉ còn Lãm Thi Tiên đang bị trói chặt và người đàn ông đang chết dần chết mòn kia.

K’Nơ tiến gần lại xem, khung cảnh thê lương đến kinh dị. Hai cánh tay người kia giờ chỉ còn xương lủng lẳng, hai con mắt đã bị móc ra, máu đọng lại trong hốc thâm xì. Chỉ còn tiếng ú ớ như khóc đau khổ.

Bỗng nghe thấy vài tiếng động lạ, sau lại to dần, dồn dập hơn. Từ trong góc tối, hàng chục đốm sáng xanh nhờ nhỏ xíu hiện ra, từ từ lại gần.

Một bầy chuột đói!

Chúng leo lên bếp, uống chỗ máu còn đọng lại. Mỗi con to bằng bắp chân người, đen trùi trũi. Uống cạn chỗ máu ấy, dường như thấy chưa đủ, chúng leo hẳn lên bàn mà tiến lại người đàn ông kia. Ban đầu chỉ vài con, sau dần tụ tập lại đen nghịt, phủ kín ngực người kia. Chúng bắt đầu cấu xé, lôi ra từng miếng thịt nhỏ mà ngấu nghiến. Ngực người kia, giờ chi chít lỗ nhỏ.

Lũ chuột sau khi no nê, lại bỏ về hang ổ, để lại người kia chỉ còn thoi thóp, dãi chảy quanh miệng, máu tứa ra. Lại có tiếng “vò vò”, nhìn lại thì một đàn ruồi, con nào con nấy to bằng con ong mật, ngửi thấy mùi máu mà kéo đến, phủ kín người kia, đen nhẻm. Bây giờ, chỉ thấy ruồi xếp thành hình người chứ chẳng thấy người đâu nữa. Lũ ruồi ban đầu bụng còn nhỏ, sau dần lại to đùng, bay không nổi mà rớt xuống sàn như rạ, bò lổm ngổm xung quanh.

Lại một tiếng động mạnh. Lần này rõ mặt của Vương Lưu Hùng, trên vai còn xách thêm bao tải to mà vào. Nhìn thấy cảnh vậy, hắn dậm chân mà thét.

“Lũ súc sinh khốn nạn, lại mất mớ thịt ngon lành của ông!”

Nhưng hắn lại bình tĩnh lại nhanh đến lạ. Thọc tay vào bao tải, hắn lôi ra một người phụ nữ tóc dài chấm lưng, ném xuống sàn. Người này vẫn còn mê man chưa biết gì, hắn lại mở trói cho người đàn ông kia mà thảy vào bao tải, buộc chặt rồi lẳng lên vai, tiến thẳng ra phía vườn. Miệng vẫn còn lẩm bẩm.

“May mà ngộ vừa kiếm được thêm thịt tươi, không lại phải nghỉ một buổi!”

Cái bao tải ấy, buộc vẫn còn lòi ra một đoạn xương tay.

Không biết có nhìn nhầm không, nhưng K’Nơ lại thấy rõ khúc xương ấy giơ yếu ớt về phía anh như cầu cứu!

Ngoài vườn, tiếng “bõm” khô khốc vang lên.

***

“Không! Xin tha cho tôi! Không! Không!”

Vương Lưu Hùng mặt đỏ như gấc, tai hắn như phì ra cả khói, lăm lăm con dao mà tiến lại gần người phụ nữ kia.

Chẳng là trong lúc hắn đi vứt xác người kia, người này đột nhiên tỉnh dậy, thấy khung cảnh kinh dị mà la hét làm hắn chột dạ mà lao vào, chỉ thấy người này bò lăn trên sàn kêu cứu.

Hắn chộp lấy con dao để phía trước, lăm lăm tiến lại. Người phụ nữ cầu xin trong vô vọng, giơ tay mà đỡ lấy đường dao lạnh lùng hạ xuống. Cánh tay bay lìa khỏi thân, còn chút sức mà cố lết đi được một đoạn thì một con chuột to chạy ra, gặm lấy mà lôi hẳn về hang. Vương Lưu Hùng lại chém thêm một nhát, lần này thì đầu người phụ nữ bay ra khỏi cổ, máu phọt ra từ cái cổ không đầu, bắn thẳng trên trần nhà làm máu nhiễu xuống từng giọt.

Nhặt lấy cái đầu còn nóng hổi, cảm giác đói bụng, hắn cầm cái đầu ngang mặt mà nham nhở.

“Tối nay, để bổn gia ta thưởng thức món não hầu nhà ngươi!”

Hắn đặt cái đầu lên bàn, lại lấy con dao dùng cạo lông heo mà cạo sạch tóc. Cái đầu giờ tròn lẳng, như quả dưa còn xanh vươn chút đỏ. Hắn dùng con dao to bản mà phay mạnh, một mảng sọ đầu bay ra, lộ ra bộ óc vẫn còn chút phập phồng.

Hắn lấy ấm trà trộn nhân sâm vẫn còn nóng trên bếp mà đổ vào cho các dây máu não chuyển dần thành tím, bộ óc đã hơi tái đi. Cho thêm chút rau răm xắt nhuyễn, rải lên ít tiêu băm, ít gừng thái sợi được nướng sơ qua lửa, hắn lấy cái muỗng gỗ mà xúc lấy mớ óc vị mặn, bùi, hơi tanh mùi máu mà ăn lấy ăn để.
Ăn xong, chỉ còn cái đầu chỏng chơ không óc, lưỡi thè ra một bên, hắn lẳng vào thùng đựng thải như ném đi túi rác rồi chép miệng, liếm lấy chút óc còn dính nơi mép.

Những việc ấy, Lãm Thi Tiên lúc này còn bị trói trên bàn thấy cả!

Rồi hắn tiến đến Tiên, đôi mắt ngầu đục…

***

Óc người, cơ bản là chất cường dương, lại có chút tiêu hỗ trợ làm người ăn phát dục mà sinh hoang dâm. Một ít lá rau răm ấy, không đủ để hãm lại. Chưa kể lúc đầu, vì cảm phục nhan sắc của Lãm Thi Tiên mà hắn cố ý để lại vài ngày, cho uống nước sâm mà cầm cự. Nay tiểu tiên nữ vẫn còn bị trói ở kia mà không ám mùi bụi trần, nhan sắc lúc tuyệt vọng lại còn hơn muôn phần, làm hắn động lòng mà muốn giao hoan.

Hắn đè cái thân nhớp nháp lên người Lãm Thi Tiên, kê cái môi đỏ còn vươn máu áp sát mặt cô hít lấy hít để rồi dùng tay mà xé rách cái áo dài, tay còn lại nắm chặt vào lưng quần mà kéo xuống. Nàng ấy cố vùng vẫy mà chẳng được, nước mắt tuôn trào. Một chốc sau, toàn thân lõa lồ, lộ ra cả tòa thiên nhiên đẹp lạ lẫm.

K’Nơ hổ thẹn chẳng dám nhìn, chỉ nghe tiếng thở hồng hộc của Vương Lưu Hùng, tiếng bàn va vào cạnh tường đánh cành cạch. Lại nghe tiếng khoan khoái, hắn bỏ ra phía ngoài mà châm một điếu thuốc. Trên bàn, chỉ còn Lãm Thi Tiên nước mắt không ngừng rơi, phía hạ thân, máu thiếu nữ trào ra không ngớt. Một cô gái thánh thiện có vẻ đẹp tiên nữ ấy, nay bị thất thân vì con quái vật đội lốt người.

Nhưng hắn nào tha cho cô. Được một lúc, hắn lại vào giao hoan, thỏa mãn cái thú tính ấy. Tiếng thở của con dã thú càng lúc càng to, thân của Lãm Thi Tiên rung lên từng nhịp, nhơ bẩn.

Hoan lạc xong, hắn thấy tiên nữ đã bị hạ nhục, vẻ đẹp thánh thiện nay chẳng còn, vì vậy mà lạnh lùng mà cắt lấy một bên ngực của cô. Chỗ ngực ấy, nhanh chóng bị ướp gia vị rồi băm ra thành nhân bánh, được hẳn bốn cái to đùng. Chứng kiến cảnh bất nhân, K’Nơ khẽ kéo áo Lãm Thi Tiên, chừng không muốn xem nữa. Cô ứa nước mắt, gật đầu.

Cảnh lại chuyển về khung trời sáng.

K’Nơ nhận ra, đó là sáng hôm ấy, ngày mà anh gặp Vương Lưu Hùng. Anh thấy hắn lấy ra hai cái bánh to cho anh. Anh ngấu nghiến hết sạch. Lại làm việc cho hắn, hắn lại cho thêm hai cái bánh nữa. Bốn cái bánh ấy, K’Nơ đau lòng nhận ra là từ chỗ thịt của Lãm Thi Tiên.

Anh quay sang cô ấy, đôi mắt anh chẳng biết khi nào mà đã ứa lệ. Anh cố xin lỗi, nhưng chẳng thốt thành lời. Lãm Thi Tiên hiểu ý anh, lắc đầu quầy quậy mà nhẹ nói.

“Đừng cảm thấy tội lỗi, tôi không hận anh, kể cả ông ta cũng vậy! Số tôi đoản mệnh, âu là ý trời…”

K’Nơ nghẹn ngào, chưa kịp nói gì thì Tiên đã tiếp lời.

“Vì nhờ anh đã ăn mấy cái bánh ấy, mà tôi mới có thể hiện ra với anh…”

Rồi Lãm Thi Tiên chỉ tay về cái giếng ngoài vườn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *