BÁNH TRUNG THU NHÂN THỊT NGƯỜI , Chap 2

Đâu đó quanh đây, tiếng trống, tiếng hò hét của đám trẻ nhỏ báo hiệu tiết rằm tháng tám đã gần đến. K’Nơ cảm thấy rạo rực đến lạ. Đây là lần đầu anh thấy lễ Trung Thu nhộn nhịp đến vậy. Ở xứ cũ nơi rừng rú, có bao giờ có tiếng trống dồn dập, tiếng chiêng đinh tai, tiếng trẻ con rộn rã đến vậy đâu.

Ông Hùng cũng đã bày bán những cái bánh Trung Thu, bánh pía trên đó khắc những chữ múa lượn mà anh không hiểu rõ. Công việc của anh ngoài làm vỏ bánh bao, còn thêm việc nướng bánh phụ ông Hùng. Hương thơm ngào ngạt của cái bánh giống như cái mùi bánh bao thường bán ở đây, nhưng lại xen lẫn mùi trứng, và cứng hơn chứ không mềm mại như cái bánh đã từng cứu anh một mạng.

Ông chủ có đưa cho anh thử một cái bánh mới ra lò. Ngon tuyệt! Thịt tuy bớt mọng nước, nhưng bù lại có vị giòn tan, thêm chút gì đó nhẹ nhàng tan nơi đầu lưỡi. Nhưng cái vị lạ mà anh cảm nhận lúc ăn cái bánh bao thì vẫn còn nguyên đó, chẳng thể nào mô tả được.

Lại nói về những chuyện kì dị đã xảy ra, sau khi anh nói với ông Hùng, ông đã cho thợ đến mà trám lại cửa sổ nhìn ra vườn. Từ nay phòng của anh chỉ có một lối từ cửa chính vào, tuy hơi bí nhưng lại có cảm giác an toàn.

Từ đó cho đến gần một tuần nay, anh chẳng còn thấy những chuyện kì dị ấy nữa!

****
Tiết tháng tám âm lịch, trời bỗng mưa lay lắt không dứt, tuy không to nhưng lại khiến cả bầu trời lúc ban trưa âm u, tĩnh mịch. Trong nhà, nếu không thắp cái đèn sáp thì tối om như mực. Ngoài đường cũng chẳng khá hơn, luôn phủ cái màu xám xịt phảng phất. Điện thời này còn đắt đỏ, ban ngày mà mở đèn dây tóc thì đến cuối tháng có khi lỗ nặng. Do vậy ban ngày, ai cũng thắp cây đèn sáp khi tiết trời u minh, có người còn trữ cả những gói to mà đặng dùng khi cần.

Một hôm, ông Hùng có việc phải đi vài ngày và hẹn trở về trước lễ Trung Thu. Xưởng bánh tạm đóng cửa trong thời gian đó. K’Nơ được giao giữ lò bánh, trước khi đi, ông Hùng căn dặn không được vào bếp và ra vườn, lại còn cẩn thận khóa cửa gian bếp trước khi đi. Việc đã không nhiều, nay còn ít hơn, thế nên K’Nơ có thêm chút thời gian rảnh rỗi mà nghỉ.

Ông Hùng đi được một lúc lâu thì trời bỗng đổ mưa xối xả. Ngay giữa nhật dạ, đáng lẽ đỉnh đầu mặt trời đã trên cao, thì nay chỉ còn những đám mây đen ngùn ngụt, vô tâm trút nước xuống. Trời cũng vì thế mà tối đen, chỉ còn lay lắt vài ánh đèn sáp của những nhà đối diện. Phía mặt đường, mưa trắng xóa chẳng rõ mặt người.

K’Nơ thắp cây đèn sáp, ngồi phía trước hiên nhà mà xem người đi lại. Mưa càng nặng hạt, người đi càng ngớt. Đến lúc chẳng còn ai ra đường, K’Nơ lại đóng nhẹ cửa chính, về phòng mình mà ở.

Anh nằm trên giường, bỗng thấy hôm nay căn phòng bỗng thoáng đãng lạ kỳ. Được một lúc, lại có những hạt nước hất vào mặt. Anh thấy cánh cửa sổ chưa đóng bèn đứng dậy, với tay mà đóng lại.

” Chây me! Thằng ngu nào dựng hai cây cột ở đây? Chẳng thể nào mà đóng cửa lại được!”

Anh rủa khi hai cánh cửa sổ bị chặn bởi hai cây cột trắng đục dựng phía trước. Cố sức kéo cửa lại, loay hoay một lúc thì anh cũng kéo được vào. Anh khoan khoái nằm trên giường, định đánh một giấc thật say thì bỗng chột dạ, sống lưng lạnh toát.
Anh nhận ra, chẳng phải ông Hùng đã cho người trám cánh cửa sổ ấy lại rồi sao?

Trong tiếng mưa như trút nước ngoài kia, rõ ràng là có tiếng cười hinh hích!

***

K’Nơ co người trên giường, chăn trùm kín chỉ để lộ cặp mắt ra. Anh sững người mà nhìn về cái cửa sổ quái thai ấy. Nó vẫn ở đó, như thể đang trêu ngươi cái thứ khốn khổ đang sợ hãi kia.

Đột ngột, cánh cửa mở toang, dính sát vào hai bên góc tường như ai đó chèn lại. Ngoài kia, hai cây cột trắng nhờ vẫn đứng đó, nước mưa chảy thành từng vệt, lăn xuống phía dưới.

Bỗng hai cây cột ấy chuyển động, rồi biến mất như chưa từng ở đó vậy. K’Nơ thoáng rùn mình, anh nhận ra cánh cửa chính tự lúc nào đã bị mở chốt.

“Phải liều mà sống!”

Lời ông Tuấn bỗng vang trong đầu anh. K’Nơ như có thêm can đảm, anh vùng dậy mà nhảy xổ ra phía cánh cửa sổ đang mở toang, vội vàng mà nấp sau cái giếng chỏng chơ giữa vườn.

Và anh nhận ra hai cây cột đó là gì!

Đứng trước cửa phòng anh là một người, hay đúng hơn là một thứ gì đó giống người. Nó trần truồng, toàn thân là màu trắng đục như xác chết ngâm nước được giữa dòng nhật*. Nó cao lêu nghêu, vượt qua cả nóc nhà, và hai cây cột mà anh đã lầm tưởng, là đôi chân của cái thứ quái thai ấy.

Nó bấu hai tay vào cạnh cửa chính, cúi người mà nhìn vào trong. Đoạn, nó chui hẳn vào phòng. Đôi chân vì quá dài mà vẫn còn thòi ra một đoạn. Nó đang lùng sục trong ấy.

K’Nơ nín thinh, nằm rạp xuống mong chút cỏ dại mọc kia che bớt thân mình. Tiếng lục lọi mỗi lúc mỗi to hơn, đâu đó lại có tiếng đổ vỡ rồi im hẳn. K’Nơ vẫn nằm đấy, cầu trời cho thứ kia mau đi khỏi.

Trời càng lúc càng mưa to hơn, bỗng lác đác chỉ còn vài hạt. Nhưng không vì vậy mà trời bớt u minh, trái lại còn tối hơn nữa. K’Nơ thấy lạ, bèn ngửa đầu lên nghe ngóng.

Tim anh gần như ngừng lại khi thấy trước mặt mình, hai cây cột đã đứng đó tự bao giờ, đâu đó tiếng phì phò càng lúc càng lớn. Ngẩng mặt lên, cái thứ quái thai đó đang khom lưng nhìn anh, miệng mở nụ cười rộng đến mang tai một cách quái dị. Nó đã thấy anh!

Hét lên một tiếng thảm thiết, K’Nơ chạy vội vào bếp, nhưng bất lực khi nhận ra cái cửa đã bị ông Hùng khóa lại. Anh gào thét, cào cấu vào cửa đến mức bật cả đầu móng tay, ghim hẳn vào cánh cửa gỗ. Nhưng đáp lại chỉ là cánh cửa chỏng chơ, im lìm như thường lệ.

Cái thứ quái thai ấy co chân, thoáng chốc đã lao đến gần phía anh. Những ngón tay nó vươn dài, chuẩn bị bấu vào da thịt.

Ngay khắc sinh tử ấy, bỗng có bàn tay lạnh toát nhưng mềm mại, lôi thẳng anh vào trong căn bếp đã được mở toang từ lúc nào.

****

Căn bếp, nơi anh thường dậy sớm để làm vỏ bánh lại ấm áp lạ lùng. Thở hổn hển, anh nhìn ra phía cửa thì thấy đã đóng lại. Ngoài kia, tiếng cào cấu không ngớt, được một lúc thì ngừng.

Lại nhìn vào phía trong, trước mặt anh là một cô gái khoảng mười tám đôi mươi, người mặc bộ áo dài trắng thon thả. Khuôn mặt cô ấy tựa như ánh trăng rằm, đẹp đến nao lòng. Đôi mắt như ứa lệ với bờ mi cong, che bớt đi ánh nhìn u sầu màu xám tro tuyệt mỹ ấy.

Trên khuôn ngực đầy đặn, ghi dưới cái tên Lê Ngọc Hân** là cái tên của cô gái ấy: Lãm Thi Tiên.

Cô gái ấy tiến bước lại anh, đưa tay nâng anh dậy. Anh bối rối chìa tay về phía cô rồi hoảng hốt giật lại. Đôi tay cô gái ấy như của người đã chết, cứng đờ mà lại lạnh như nước. Anh vội lui vào trong trước ánh mắt ngỡ ngàng của mỹ nhân ấy.

Cô gái định nói gì đó nhưng không cất thành lời. Ú ớ được vài tiếng, cô đưa tay lên mà quệt vào đôi mắt, từ đó, lệ ứa ra không ngừng.

Cảm thấy bất nhẫn, K’Nơ gạt nỗi sợ hãi ra một bên. Anh tiến lại gần cô gái, cất giọng nhỏ.

“Cô là Lãm Thi Tiên, đúng chứ?”

Người đẹp ấy gật đầu mà không đáp.

“Cô không thể nói gì được sao?”

Cô gái lắc đầu, cố nói gì đó nhưng không thành. Đột ngột, cô lùa tay vào miệng mà òa khóc.

Anh nhận ra cô gái ấy đã bị cắt mất lưỡi.

Bỗng cô gái tiến lại phía nơi để bột làm bánh, vốc một nắm to rồi trải nhẹ xuống nền. Đôi tay cô khẽ đưa trên lớp bột ấy. K’Nơ nhận ra cô gái đang viết chữ. Trên đó, nét chữ tuy đẹp, nhưng mang phàn ai oán.

“Xin anh đừng sợ. Tôi tuy là ma, nhưng sẽ không hại anh!”

K’Nơ hoảng hốt rùng mình vì “tuy tôi là ma”, nhưng có vẻ cô ấy không muốn hại anh thật, nếu muốn thì cô đâu cần viết mấy chữ như vậy, anh khẽ gật đầu. Đôi mắt cô gái chợt bớt u sầu hơn. Đôi tay cô lại lướt trên nền bột ấy.

“Anh có thể cho tôi chạm vào anh?”

K’Nơ liền đưa tay cho cô gái ấy. Cô gái nắm một tay của anh, tay còn lại tiếp tục viết.

“Tôi biết anh là người tốt, nên anh hãy đi đi!”

“Sao lại vậy?”

K’Nơ buột miệng hỏi. Cô gái ấy lại viết.

“Anh có muốn biết sự thật không?”

K’Nơ chẳng hiểu sao, lại gật đầu ngay tức khắc.

Thoáng chốc, anh như đến một nơi xa lạ nào đó.

****

” Đây là quá khứ của tôi, anh hãy xem sẽ hiểu thôi…”

K’Nơ nghe rõ giọng nữ, nhận ra cô gái ấy đã nói được, đứng cạnh anh, đôi mắt xa xăm hướng về phía đoạn đường phía trước. Nơi ấy, một người con gái đẹp dịu dàng đang tiến lại gần. Đó là Lãm Thi Tiên!

Anh cố với lấy, nhưng hình bóng ấy vụt qua. Mọi thứ trước mắt anh, chỉ là ảo ảnh vọng lại.

Quá khứ của Lãm Thi Tiên, từng lúc hiện mồn một trước mặt.

****

“Này, ông không sao chứ?”

Lãm Thi Tiên cảm thấy ái ngại. Mới vừa nãy thôi, cô đang đạp xe về nhà sau buổi học trưa thì vô tình đụng phải người này. Thật sự ra thì người này đụng phải Tiên mới đúng, tuy nhiên cô gái ấy vẫn không vì vậy mà bỏ đi. Trái lại, cô cảm thấy thương cảm người đàn ông đang nằm ôm bụng dưới đất.

Khẽ đỡ người ấy dậy, cô gái vội lấy khăn lau những hạt bụi, đất cát bám trên mặt ông ta. K’Nơ đang nhìn, bỗng thoáng kinh ngạc, nhận ra đó là ông chủ mình Vương Lưu Hùng.

Ông Hùng đứng dậy, phủi bụi trên người rồi nhìn cô gái ấy. Miệng ông hé ra, lộ hàm răng xỉn màu, vươn trên kẽ là chút thịt vụn. Bất ngờ, ông ta lao vào, bịt miệng Lãm Thi Tiên bằng cái khăn nhỏ được giấu trong túi. Cô gái tội nghiệp ấy, bất giác ngất đi.

Khung cảnh xung quanh lại thay đổi. K’Nơ chợt nhận ra đó chính là căn bếp này, nơi ông Hùng cấm anh bén mảng đến.

Lãm Thi Tiên bị trói trên bàn, tứ chi dang rộng, cố nhúc nhích mà không thể. Bộ áo dài của cô đã thấm chút máu đỏ, rách nát nhàu nhĩ đến thảm thương.

Phía kia, Vương Lưu Hùng đang chặt thứ gì đó. Một mẩu gì nhơn nhớt, tanh mùi máu sượt qua má của Tiên. Cô thét lên nhưng nghẹn lại vì mảnh giẻ được nùi chặt trong khoang miệng.

Vật bay qua là con mắt to, tròn trịa với dây thịt đằng sau, trợn ngược nhìn cô ai oán! […]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *